CHÀO MỪNG BẠN GHÉ THĂM BLOG CỦA HỒNG ANH!

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

BẦM TÔI . VI

Cái sự chăn nuôi của bầm tôi cũng chỉ phát đạt từ khi mẹ tôi làm công nhân ở nhà máy xay lương thực.Nhờ hàng tháng có tiêu chuẩn trấu cám ở nhà máy bán cho công nhân mà gia đình chúng tôi có điều kiện chăn nuôi và cải thiện đời sống.Hồi ấy có ba nơi làm việc tốt nhất là lương thực,bách hóa và thực phẩm.Cái thời mà thủ kho to hơn thủ trưởng,cái thời mà cái dạ dày điều khiển,thì những ai làm trong các lĩnh vực ấy,tùy theo vị trí công tác và tính chất công việc mà có những nguồn lợi khác nhau.Mẹ tôi chỉ là công nhân thôi,cũng chỉ với những tiêu chuẩn phụ phẩm xay xát hàng tháng thôi nhưng với sự thu vén của bầm tôi,chúng tôi ko còn bị đói nữa,lợn gà lúc nào cũng có,khi có dịch còn ăn ko kịp.Hồi ấy làm gì có chuyện đem gà cúm đi thiêu hủy như bây giờ.Trâu toi,bò ngã gì đều thịt ăn hết.
Vì gia đình ko thuộc diện nông nghiệp,nên bầm tôi ko phải bán nghĩa vụ lợn gà cho nhà nước như những gia đình nông dân.Thế nhưng việc giết mổ lợn thì phải xin phép và đóng thuế sát sinh cho xã.Đặc biệt ko được bán ra thị trường.
Cứ đến phiên chợ đội quản lí thị trường đi kiểm tra chợ,thịt lợn,thịt trâu bò bán ngoài chợ đều bị bắt hết.Rượu và các sản phẩm chế biến từ lương thực cũng bị cấm.Thậm chí cả những món ăn dân dã như bánh chưng,bánh rán,kẹo bột ...đều bị đội quản lí này thu hết.Nhân danh quản lí thị trường họ thu của những người bán hàng đem về hợp tác xã mua bán,chiều đến họ liên hoan rồi chia nhau đem về nhà.Hồi ấy dãy nhà tập thể chúng tôi ở ngay phía sau HTXmua bán nên bọn trẻ chúng tôi thường xuyên chứng kiến cảnh tượng này.
Thế nhưng đến tết thì được phép thịt lợn,mấy nhà chung nhau mổ một con hoặc bán lợn cho nhà máy thịt cho công nhân ăn tết...nền kinh tế thị trường thủa đó phải che đậy bằng nhiều cách khác nhau.
   Sau này khi ko còn ở chung với bầm nữa,tôi cứ bài kết hợp chăn nuôi và trồng trọt ấy của bầm mà thực hiện.Nhà tôi chuyển chỗ ở nhiều lần.Bao giờ chuyển đến nơi ở mới chị em tôi cũng tìm cách có được mảnh đất để trồng rau và đóng chuồng nuôi gà,nuôi lợn.Nhờ vậy nên đời sống tạm ổn thậm chí còn tiết kiệm được tiền đưa cho mẹ tôi gửi vào quỹ tiết kiệm của nhà nước để đến khi đổi tiền nó chẳng còn giá trị gì nữa./Mẹ tôi nghe lời ba tôi,có tiền thì gửi tiết kiệm nhà nước,vừa có lãi vừa chắc chắn,đừng mua vàng,vì vàng sau này người ta dùng làm chuồng xí chứ ko có giá trị gì đâu.Đấy là ông Lênin dạy thế./ Bạn tôi nói gia đình tôi có xu hướng kinh tế thị trường khi cả nước vẫn nằm trong cơ chế bao cấp có lẽ ko hẳn đã đúng.Tôi thì thấy gia đình tôi giống như hộ nông dân có mảnh ruộng phần trăm mà chị em tôi là nông dân dưới sự quản lí của mẹ tôi là nhà nước và chịu sự lãnh đạo của ba tôi như đảng vậy.
 Thời gian trôi nhanh,vậy mà gần nửa thế kỉ đã trôi qua,từ khi chúng tôi về ở nhà bầm.Chợ huyện ngày xưa giờ thành phố,anh con trai bầm tôi mua trang trại ngoài bãi.Căn nhà ngày xưa sang năm sẽ xây thành hai căn hình ống theo kiểu nhà mặt phố chia cho hai cậu con trai.Tôi chẳng còn tìm thấy chút dấu tích nào của ngày xưa nữa,ngay cả tấm ảnh trên bàn thờ bầm tôi mặc áo gấm đội khăn tôi cũng thấy hình như ko phải bầm tôi.Trong tâm tưởng tôi bầm tôi lúc nào cũng cặp tóc.Em trai tôi bảo ảnh ấy chụp trước khi bầm mất hai hay ba năm gì đó.Ra về lòng tôi cứ bâng khuâng mãi.