/tiếp theo/
Nhà bầm tôi ko làm ruộng nên chẳng có đất đai gì.Ngoài đan mành ra thì còn nuôi gà và lợn nữa.Ko có ruộng nhưng bà vẫn làm phân chuồng và vẫn ủ phân như các gia đình làm nông nghiệp khác.Số phân ấy được dùng cho mảnh rộng phần trăm nhà cô Bình.Thỉnh thoảng tôi cũng được đi ra ruộng giúp cô hoặc đem phân ra đồng hoặc thu hoạch hoa màu.Nhờ thế mùa nào thức ấy cô trồng gì chúng tôi cũng được thưởng thức.
Một hôm cô đem gạo nếp xuống bảo ngâm để mai xay bột làm bánh khúc.Cô nói với bầm tôi,ngoài đồng nhiều rau khúc lắm,mai cho bọn trẻ chở phân ra sớm tiện thể hái rau khúc về làm bữa bánh.Rồi cô đi mượn thêm một xe cải tiến nữa về đánh phân chất sẵn lên xe.
Sớm hôm sau tôi cắp hai cái rổ và một cái bị cói,lóc cóc chạy theo hai cái xe cải tiến ra đồng.Hôm ấy tôi thực sự được nhìn thấy ông mặt trời đỏ như quả dưa hấu bổ đôi cưỡi chiếc xe mây leo lên bầu trời rải những tia nắng ban mai xuống khắp cánh đồng.
Trên những chân ruộng mạ chưa cày ải,rau khúc mọc lên rất nhiều.Trước đó tôi đã một vài lần đi hái rau khúc,nên đã biết,nhưng chưa lần nào đi sớm như thế và cũng chưa lần nào thấy rau khúc mọc nhiều như thế.Tôi được đi hái rau khúc luôn còn hai đứa con cô Bình phải phụ với hai người lớn rải phân xuống ruộng.Họ cứ tay trần thế mà bốc phân tung ra ruộng,tất nhiên là phân đã ủ hoai rồi,giờ nhớ lại thì thấy mất vệ sinh chứ hồi đấy thấy bình thường,chắc ai cũng làm thế cả.Rải phân xong cô Bình lấy sào gạt qua gạt lại cho hết phân bám trên lá lúa.Nhìn cô làm tôi nghĩ chắc cô yêu mảnh ruộng của mình lắm.Sau này ,khi xem phim/ Cuốn theo chiều gió/ lúc Scaclet cầm củ cải giơ lên trên cánh đồng của gia đình và thề sẽ ko bao giờ để cho mình và những người thân của mình bị đói nữa,tôi lại liên tưởng đến cô Bình.Tình yêu với đất đai chính là sức mạnh và là vẻ đẹp của người nông dân.Tôi nghĩ thế.Rải phân xong,mọi người cùng tôi hái một loáng là đầy hai rổ và cái bị.Bọn trẻ con được ngồi lên xe cải tiến cho đỡ mỏi chân trên đường trở về.
Ở nhà,bột đã vắt cho ráo nước bọc trong tấm vải diềm bâu,gạo nếp và đỗ đã ngâm,chiều hôm ấy chúng tôi làm bánh khúc.
Rau khúc rửa sạch cho vào cối đá giã nát trộn với bột gạo nếp xay đã ráo nước,nhào kĩ rồi chia thành từng phần nhỏ đều nhau.Đỗ xanh đồ chín giã nát,xào lên với hành phi cho thơm,xong nắm thành từng nắm nhỏ làm nhân chia sao cho tương đương với phần vỏ bánh.Rồi cứ một nhân một bánh nặn lại vê tròn sau đó mới làm dẹt ra.Xếp bánh vào chõ đồ như đồ xôi.Cứ một lượt gạo,một lượt bánh.Chỉ cần nước sôi mùi bánh khúc đã thơm lừng khắp nhà.Chưa bao giờ tôi được ăn bánh khúc ngon như thế,kể cả sau này,bởi làm sao có được nhiều rau khúc như thế.Bây giờ bên này mọi người thay rau khúc bằng rau cải cúc hoặc lá su hào,nhưng vẫn cứ gọi là bánh khúc.Nhiều người bảo tại hồi ấy đói nên thấy ngon hơn,cái gì thế thì ko biết,còn bánh khúc nếu ai hái được nhiều rau khúc như cô cháu tôi hồi ấy thì bây giờ phải gọi là trên cả đặc sản chứ chẳng đùa.Chân ruộng mạ thủa ấy bây giờ đã quy hoạch thành khu chung cư gì đó rồi.Người nông dân bây giờ làm gì còn đất để mà yêu nữa.
Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015
Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015
BẦM TÔI.
Nguyễn Công Trứ thì hận đời thốt lên.
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Còn bầm tôi thì chắc là coi kiếp người là sướng nhất nên mỗi lần làm thịt con gì bầm tôi đều nói...Thôi nhé tao hóa kiếp cho mày khỏi kiếp gà,kiếp vịt,kiếp cá...gì gì đó,để kiếp sau lên làm kiếp người nhé.Bầm tôi ko ăn chay nhưng một lòng kính phật thờ phật,bà tin ở quả báo,tin ở hiền gặp lành.tin kẻ ác sẽ bị trời trừng phạt.Bà một lòng kính yêu Bác Hồ.Khi Bác Hồ mất bà bảo với tôi bây giờ BÁC lên cõi Phật rồi,hiệu là Ngọc Phật và bà đặt tượng Bác lên bàn thờ cúng như cúng Phật vậy.Tôi ko biết trong gia phả nhà Phật có vị này ko,nhưng tôi tin trong niềm tin của rất nhiều người dân Việt nam thời bấy giờ có vị phật này.
Bà rất tiết kiệm,chắt chiu từng hạt gạo,củ khoai.Bát cơm chúng tôi ăn xong ko bao giờ được phép còn dính lại hạt cơm nào chứ đừng nói là bỏ bứa.Thế nhưng cỗ bàn thì phải tươm tất.Nhà bầm tôi là trưởng họ nên giỗ nhiều lắm.Tháng nào cũng có giỗ,có tháng hai,ba đám.Trước hôm giỗ mọi người thường đến góp giỗ,nhưng đồ góp thường chỉ đủ cúng thôi,còn đồ ăn thì phải nhiều hơn nhiều.Cỗ bao giờ cũng có xôi,nhưng hầu như xôi chỉ để chia phần mang về,thịt cũng thế.Những người đi ăn cỗ thường chỉ ăn cơm,món xào và canh thôi
.Cứ mai giỗ thì thế nào tối nay cô Bình cũng xuống cùng bàn bạc với bầm tôi và phân công công việc cho chúng tôi làm ngày mai.Cô Bình là em chồng bầm tôi,cô có chồng là liệt sĩ.Trước khi vào Nam chú ấy đã kịp để lại cho cô ba đứa con trai,đứa út ko biết mặt cha.Chú ấy là con một,bà Bống,mẹ chú tuy già nhưng vẫn còn khỏe,bà làm hàng xáo nên cũng đỡ đần thêm cho cô.Cứ theo đánh giá của tôi thì nhà cô cũng khá giả hơn nhà bầm.Nhà ngói,sân gạch,bếp rộng láng xi măng,cô lại có cả ruộng phần trăm nữa.Chỉ có nhà cô là góp giỗ nhiều nhất và ăn cỗ xong bao giờ cũng dọn dẹp tinh tươm mới ra về.Cô cũng mất rồi,tôi cũng qua thắp cho cô nén hương,khi về thắp hương cho bầm tôi.Tôi ít thấy được ở đâu có chị dâu và em chồng yêu quý nhau như bầm tôi và cô ấy.
/còn nữa/
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Còn bầm tôi thì chắc là coi kiếp người là sướng nhất nên mỗi lần làm thịt con gì bầm tôi đều nói...Thôi nhé tao hóa kiếp cho mày khỏi kiếp gà,kiếp vịt,kiếp cá...gì gì đó,để kiếp sau lên làm kiếp người nhé.Bầm tôi ko ăn chay nhưng một lòng kính phật thờ phật,bà tin ở quả báo,tin ở hiền gặp lành.tin kẻ ác sẽ bị trời trừng phạt.Bà một lòng kính yêu Bác Hồ.Khi Bác Hồ mất bà bảo với tôi bây giờ BÁC lên cõi Phật rồi,hiệu là Ngọc Phật và bà đặt tượng Bác lên bàn thờ cúng như cúng Phật vậy.Tôi ko biết trong gia phả nhà Phật có vị này ko,nhưng tôi tin trong niềm tin của rất nhiều người dân Việt nam thời bấy giờ có vị phật này.
Bà rất tiết kiệm,chắt chiu từng hạt gạo,củ khoai.Bát cơm chúng tôi ăn xong ko bao giờ được phép còn dính lại hạt cơm nào chứ đừng nói là bỏ bứa.Thế nhưng cỗ bàn thì phải tươm tất.Nhà bầm tôi là trưởng họ nên giỗ nhiều lắm.Tháng nào cũng có giỗ,có tháng hai,ba đám.Trước hôm giỗ mọi người thường đến góp giỗ,nhưng đồ góp thường chỉ đủ cúng thôi,còn đồ ăn thì phải nhiều hơn nhiều.Cỗ bao giờ cũng có xôi,nhưng hầu như xôi chỉ để chia phần mang về,thịt cũng thế.Những người đi ăn cỗ thường chỉ ăn cơm,món xào và canh thôi
.Cứ mai giỗ thì thế nào tối nay cô Bình cũng xuống cùng bàn bạc với bầm tôi và phân công công việc cho chúng tôi làm ngày mai.Cô Bình là em chồng bầm tôi,cô có chồng là liệt sĩ.Trước khi vào Nam chú ấy đã kịp để lại cho cô ba đứa con trai,đứa út ko biết mặt cha.Chú ấy là con một,bà Bống,mẹ chú tuy già nhưng vẫn còn khỏe,bà làm hàng xáo nên cũng đỡ đần thêm cho cô.Cứ theo đánh giá của tôi thì nhà cô cũng khá giả hơn nhà bầm.Nhà ngói,sân gạch,bếp rộng láng xi măng,cô lại có cả ruộng phần trăm nữa.Chỉ có nhà cô là góp giỗ nhiều nhất và ăn cỗ xong bao giờ cũng dọn dẹp tinh tươm mới ra về.Cô cũng mất rồi,tôi cũng qua thắp cho cô nén hương,khi về thắp hương cho bầm tôi.Tôi ít thấy được ở đâu có chị dâu và em chồng yêu quý nhau như bầm tôi và cô ấy.
/còn nữa/
Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015
CHÂN DUNG MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ
Năm nay về phép dù thời gian rất ngắn nhưng tôi rất hài lòng vì làm được nhiều việc ý nghĩa.Một trong số đó là về lại THẠCH ĐÀ thắp hương cho bầm/bà Nguyễn thị Thuận/,người mẹ nuôi của chị em tôi trong những tháng năm sơ tán.Người có ảnh hưởng rất nhiều đến tính cách của chị em chúng tôi.Tuy nhiên chuyện tôi muốn kể ở đây lại không phải là chuyện về bà mà là chuyện về một người phụ nữ khác,nhưng nhờ chuyến đi này mà kí ức trở về và chuyện về bà ấy cứ trở đi trở lại trong đầu.
Hơn hai mươi năm đã trôi qua,con đường,cảnh vật hầu như đã hoàn toàn thayđổi.Khi qua làng Nam cường,chỉ có ba cây đa đầu làng vẫn còn sừng sững đứng đó và thế là chuyện cũ lại trở về như mới hôm qua.
Khoảng giữa năm 1965,mẹ đưa chúng tôi sơ tán về ở nhờ nhà bà ThơmBà có một người con trai,khi đó khoảng 11,12 tuổi gì đó.Chồng bà chết đã lâu,bà ở vậy thờ chồng nuôi con.Nhà bà rộng ba gian một trái,lợp mái rạ nền đất,nhưng sân gạch rộng và hai mảnh vườn nhỏ tất cả đều nằm trên một khu đất cao hơn các nhà xung quanh và cao hơn đường làng phải đến hơn mét.Giờ nghĩ lại thì thấy như vậy là bà cũng thuộc loại khá giả trong thời buổi ấy.
Vườn nhà bà trồng rất nhiều thứ,nhưng tôi nhớ nhất là mấy gốc bí đỏ và mấy khóm chuối tiêu.Bí đỏ bà trồng lấy quả để bán,bà chỉ cắt nhưng lá già, lá vàng để ăn thôi.Có một hôm bà đem về một mớ sắn ,bà bóc vỏ nâu bỏ đi ,bóc lớp vỏ hồng đem phơi,rồi giã ra nấu với rau bí già.Anh con trai không ăn,một mình bà ăn không hết,để đến hôm sau bà lại mang ra ăn nốt thế là bị đau bụng đi ngoài mẹ tôi cho thuốc uống mới khỏi.
Về ở nhà bà được ít lâu thì đến mùa gặt lúa nếp.Tôi cùng cô em họ hơn tôi 9 tuổi theo bọn trẻ con trong làng đi mót lúa.Sau một ngày về hai chị em tôi được không bằng một nửa anh con trai của bà.Hôm sau tôi để ý thấy anh con trai luôn mót lúa ở gần chỗ bà gặt.Khi cắt để lượm thì bà không bó hết lúa vào lượm và anh ta chỉ việc đến đấy mà bốc cả nắm chứ không nhặt từng bông như chúng tôi.Biết thóp nên chúng tôi không chỉ tìm lúa sót mà còn nhìn xem ai có con theo mẹ đi mót lúa để rình nẫng tay trên của bọn chúng.
Thường lúa gặt về buổi sáng thì đến tối đập.Bà Thơm có một cái quần láng cắt chân què ống rộng chuyên để đi đập lúa.Trước khi đi ra sân kho hợp tác bà đặt sẵn cái nong ở trong buồng.Cứ đập lúa được một lúc bà lại chạy về nhà,quần sắn cao tận bẹn vào buồng rũ lúa dính trên quần vào cái nong
cả buổi đập lúa như vậy bà kiếm được hơn đấu thóc.Chẳng biết những người đập lúa khác có làm giống bà không.
Bà đúng là người phụ nữ ở vậy thờ chồng nuôi con.Có miếng gì ngon,cái gì đẹp bà đều để dành cho con,còn bản thân mình chỉ dùng đầu thừa đuôi thẹo,cơm thừa canh cặn.
Ngày giỗ chồng bà nấu một nồi xôi một nồi chè con ong.Bà ra vườn cắt một nải chuối xanh ở cuối buồng chuối,lấy một quả trứng trong ổ gà đang ấp,sang ông hàng xóm vay một cút rượu.Thế là có đủ xôi chè hoa quả rượu trứng cho một đám giỗ.Cúng xong bà đem cút rượu trả ông hàng xóm kèm theo một đĩa xôi.Quả trứng trả lại con gà đang ấp/chẳng biết rồi nó có nở ra được gà con hay không,nhưng sau đó bà cũng được ăn một bữa trứng gà ung thoải mái/.Mẹ con bà chỉ ăn xôi,còn chè bà cất vào chum thóc cho anh con trai ăn dần.Một hôm bà cầm đĩa chè ra sân soi lên nắng thấy mốc xanh,bà lấy đũa gạt mốc đi,chắc là chè ngọt nên anh con trai vẫn ăn ngon lành mà không làm sao.
Nhà tôi chỉ ở nhờ nhà bà khoảng nửa năm,sau tết mẹ tôi xin vào làm ở lương thực THẠCH ĐÀ nên chúng tôi chuyển đi.
Bà ấy mất đã lâu,hồi ấy chúng tôi rất ghét bà ấy,giờ nhớ lại thấy cứ thương thương lạ thế.Thương cho một kiếp người.
Hơn hai mươi năm đã trôi qua,con đường,cảnh vật hầu như đã hoàn toàn thayđổi.Khi qua làng Nam cường,chỉ có ba cây đa đầu làng vẫn còn sừng sững đứng đó và thế là chuyện cũ lại trở về như mới hôm qua.
Khoảng giữa năm 1965,mẹ đưa chúng tôi sơ tán về ở nhờ nhà bà ThơmBà có một người con trai,khi đó khoảng 11,12 tuổi gì đó.Chồng bà chết đã lâu,bà ở vậy thờ chồng nuôi con.Nhà bà rộng ba gian một trái,lợp mái rạ nền đất,nhưng sân gạch rộng và hai mảnh vườn nhỏ tất cả đều nằm trên một khu đất cao hơn các nhà xung quanh và cao hơn đường làng phải đến hơn mét.Giờ nghĩ lại thì thấy như vậy là bà cũng thuộc loại khá giả trong thời buổi ấy.
Vườn nhà bà trồng rất nhiều thứ,nhưng tôi nhớ nhất là mấy gốc bí đỏ và mấy khóm chuối tiêu.Bí đỏ bà trồng lấy quả để bán,bà chỉ cắt nhưng lá già, lá vàng để ăn thôi.Có một hôm bà đem về một mớ sắn ,bà bóc vỏ nâu bỏ đi ,bóc lớp vỏ hồng đem phơi,rồi giã ra nấu với rau bí già.Anh con trai không ăn,một mình bà ăn không hết,để đến hôm sau bà lại mang ra ăn nốt thế là bị đau bụng đi ngoài mẹ tôi cho thuốc uống mới khỏi.
Về ở nhà bà được ít lâu thì đến mùa gặt lúa nếp.Tôi cùng cô em họ hơn tôi 9 tuổi theo bọn trẻ con trong làng đi mót lúa.Sau một ngày về hai chị em tôi được không bằng một nửa anh con trai của bà.Hôm sau tôi để ý thấy anh con trai luôn mót lúa ở gần chỗ bà gặt.Khi cắt để lượm thì bà không bó hết lúa vào lượm và anh ta chỉ việc đến đấy mà bốc cả nắm chứ không nhặt từng bông như chúng tôi.Biết thóp nên chúng tôi không chỉ tìm lúa sót mà còn nhìn xem ai có con theo mẹ đi mót lúa để rình nẫng tay trên của bọn chúng.
Thường lúa gặt về buổi sáng thì đến tối đập.Bà Thơm có một cái quần láng cắt chân què ống rộng chuyên để đi đập lúa.Trước khi đi ra sân kho hợp tác bà đặt sẵn cái nong ở trong buồng.Cứ đập lúa được một lúc bà lại chạy về nhà,quần sắn cao tận bẹn vào buồng rũ lúa dính trên quần vào cái nong
cả buổi đập lúa như vậy bà kiếm được hơn đấu thóc.Chẳng biết những người đập lúa khác có làm giống bà không.
Bà đúng là người phụ nữ ở vậy thờ chồng nuôi con.Có miếng gì ngon,cái gì đẹp bà đều để dành cho con,còn bản thân mình chỉ dùng đầu thừa đuôi thẹo,cơm thừa canh cặn.
Ngày giỗ chồng bà nấu một nồi xôi một nồi chè con ong.Bà ra vườn cắt một nải chuối xanh ở cuối buồng chuối,lấy một quả trứng trong ổ gà đang ấp,sang ông hàng xóm vay một cút rượu.Thế là có đủ xôi chè hoa quả rượu trứng cho một đám giỗ.Cúng xong bà đem cút rượu trả ông hàng xóm kèm theo một đĩa xôi.Quả trứng trả lại con gà đang ấp/chẳng biết rồi nó có nở ra được gà con hay không,nhưng sau đó bà cũng được ăn một bữa trứng gà ung thoải mái/.Mẹ con bà chỉ ăn xôi,còn chè bà cất vào chum thóc cho anh con trai ăn dần.Một hôm bà cầm đĩa chè ra sân soi lên nắng thấy mốc xanh,bà lấy đũa gạt mốc đi,chắc là chè ngọt nên anh con trai vẫn ăn ngon lành mà không làm sao.
Nhà tôi chỉ ở nhờ nhà bà khoảng nửa năm,sau tết mẹ tôi xin vào làm ở lương thực THẠCH ĐÀ nên chúng tôi chuyển đi.
Bà ấy mất đã lâu,hồi ấy chúng tôi rất ghét bà ấy,giờ nhớ lại thấy cứ thương thương lạ thế.Thương cho một kiếp người.
Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015
XUÂN QUÊ HƯƠNG.
Mặc dù biết rằng về tết rất vất vả, tốn kém, nhưng mình vẫn thích về TẾT hơn HÈ. Có người bảo là mình mê tín.Cứ cho là thế đi.
Với mình, về cho thỏa nỗi nhớ. Nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ các em, các cháu, nhớ thầy cô và bè bạn. Dù công nghệ thông tin đã rút ngắn khoảng cách rất nhiều nhưng vẫn ko đem lại được trải nghiệm chân thực.
Năm nay mình về kịp tiễn ông táo lên trời, con gái được đem cá ra hồ thả. Ở bên này mình chỉ cúng cá rán, cúng xong rồi chén, ông táo lên trời bằng hương cá thôi.
Mai, đào, quất...đã có đủ, nhưng vẫn được một ngày lượn chợ hoa kiếm thêm cành đào bày trên ban thờ. Năm nay ấm nên tìm mãi mới được một cành tạm ổn và một cây hải đường trên cả mong đợi. Lòng thấy vui vui chắc năm nay nhiều may mắn.Ừ có lẽ mình mê tín thật.
Gói chục chiếc bánh chưng, nấu trong nhà cho có mùi thơm của tết. Lại nhớ ngày xưa nấu bánh chưng thuê, đun cả thùng phi suốt đêm giữa sân.
Nấu nồi nước mùi già tắm cho mẹ. Nước mắt tràn mi chẳng biết còn được bao lần tắm cho mẹ nữa.
Giao thừa sang hồ NGỌC KHÁNH xem bắn pháo hoa, về đến nhà cỗ giao thừa đã hạ. Bỗng nhớ giờ này những năm xưa ba mình tổng kết một năm làm ăn rồi phát lộc đầu năm cho con cháu. Giờ cậu trưởng tổng kết rồi bà phát lộc....
Một năm mới đã sang.
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
HỘI LIM
Đã hẹn rồi sao anh lại chẳng lên.
Để quan họ cứ đi tìm khắc khoải.
Con sông cầu lơ thơ chảy mãi.
Tháng giêng rồi có hay.
Quan họ ơi ...sao vắng hội này.
Cho ai... tựa mạn thuyền...mái chèo hờ hững
trông trăng buồn,trông... bèo dạt mây trôi.
để ngẩn ngơ hoài...người ở người ơi.
Em đắm mình trong câu hát xa xôi.
Thủa chị CẢ,anh HAI...chèo thuyền bẻ lái.
Người xa rồi câu hát còn vọng mãi.
Như tình yêu vững bền nối đến mai sau.
Em đã đi tìm rất lâu,rất lâu.
Qua hết cầu LIM lại sang NỘI DUỆ.
Những làng quê lưu truyền cho hậu thế
câu quan họ dặt dìu....sao chẳng thấy anh đâu.
Có lẽ nào chẳng nhớ đến nhau?
Để miếng trầu têm buồn mà héo hắt,
để câu hát đặt rồi không ai hát,
ai mong chờ,ai khao khát khôn nguôi.
Quan họ ơi,quan họ ơi...
đã hẹn rồi sao anh lại chẳng lên.
Để quan họ cứ đi tìm khắc khoải.
Con sông cầu lơ thơ chảy mãi.
Tháng giêng rồi có hay.
Quan họ ơi ...sao vắng hội này.
Cho ai... tựa mạn thuyền...mái chèo hờ hững
trông trăng buồn,trông... bèo dạt mây trôi.
để ngẩn ngơ hoài...người ở người ơi.
Em đắm mình trong câu hát xa xôi.
Thủa chị CẢ,anh HAI...chèo thuyền bẻ lái.
Người xa rồi câu hát còn vọng mãi.
Như tình yêu vững bền nối đến mai sau.
Em đã đi tìm rất lâu,rất lâu.
Qua hết cầu LIM lại sang NỘI DUỆ.
Những làng quê lưu truyền cho hậu thế
câu quan họ dặt dìu....sao chẳng thấy anh đâu.
Có lẽ nào chẳng nhớ đến nhau?
Để miếng trầu têm buồn mà héo hắt,
để câu hát đặt rồi không ai hát,
ai mong chờ,ai khao khát khôn nguôi.
Quan họ ơi,quan họ ơi...
đã hẹn rồi sao anh lại chẳng lên.
Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014
Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Nhanh thật ,vèo cái ṃột năm đã trôi qua.Ngôi nhà của mình,trang trí đón xuân từ năm ngoái,may chẳng có QUÝ TỴ hay số má gì nên giờ vẫn tươi bốn mùa xuân như mới.
Tối qua tụ tập đốt pháo ăn uống đón chào năm mới đến 3giờ sáng mới đi ngủ.Sáng dậy muộn,ăn sáng thành ăn trưa luôn.Sau đó hai mẹ con đạp xe đến bể bơi,nghỉ cả ngày trong bể bơi,thực sự thư giãn.Nếu được ước một điều cho năm mới mình ước làm được một bể bơi như thế này ở HÀNỘI cho tất cả những người bình dân như mình được đến nghỉ ngơi.
Tối qua tụ tập đốt pháo ăn uống đón chào năm mới đến 3giờ sáng mới đi ngủ.Sáng dậy muộn,ăn sáng thành ăn trưa luôn.Sau đó hai mẹ con đạp xe đến bể bơi,nghỉ cả ngày trong bể bơi,thực sự thư giãn.Nếu được ước một điều cho năm mới mình ước làm được một bể bơi như thế này ở HÀNỘI cho tất cả những người bình dân như mình được đến nghỉ ngơi.
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013
GIÁNG SINH VUI VẺ
Frohe Weihnachten,giáng sinh vui vẻ.
Giáng sinh năm nay đến trong tiết trời như mùa xuân vậy.Không có tuyết rơi,gió nam nhẹ thổi,dự báo một năm mới không thuận lợi cho sản xuất nông nghiệp.
Chợ Weihnach năm nay cũng nhỏ hơn các năm trước,ít quầy hàng hơn,cây thông cũng bé hơn,trang hoàng cũng không đẹp như mọi năm,ngân sách thành phố chắc cũng đã cạn do cứu trợ lũ lụt.
Sự mua sắm,tặng quà cho nhau nhân dịp giáng sinh và năm mới của dân chúng cũng kém năm trước,các quầy hàng trong các siêu thị cũng ít hơn,mặt hàng cũng ít hơn,người đi mua sắm cũng ít hơn.
Mặc dù các phân tích của các nhà kinh tế về sự phục hồi của khu vực euro,rằng đã vượt qua khủng hoảng ...nhưng cảm nhận trực quan của mình thì thấy mỗi năm tình hình kinh tế mỗi xấu đi,mức sống người dân,nhất là những người hưởng trợ cấp xã hội mỗi ngày một nghèo đi.
Tuy nhiên gặp nhau ai cũng tươi cười CHÚC GIÁNG SINH VUI VẺ,NĂM MỚI MỌI ĐIỀU TỐT LÀNH.
Dưới cây thông nhà mình năm nay quà có vẻ nhiều hơn mọi năm.Hy vọng năm nay nhà mình khá hơn năm ngoái,bất chấp thời tiết ra sao và nền kinh tế có phát triển kém thế nào.
Giáng sinh năm nay đến trong tiết trời như mùa xuân vậy.Không có tuyết rơi,gió nam nhẹ thổi,dự báo một năm mới không thuận lợi cho sản xuất nông nghiệp.
Chợ Weihnach năm nay cũng nhỏ hơn các năm trước,ít quầy hàng hơn,cây thông cũng bé hơn,trang hoàng cũng không đẹp như mọi năm,ngân sách thành phố chắc cũng đã cạn do cứu trợ lũ lụt.
Sự mua sắm,tặng quà cho nhau nhân dịp giáng sinh và năm mới của dân chúng cũng kém năm trước,các quầy hàng trong các siêu thị cũng ít hơn,mặt hàng cũng ít hơn,người đi mua sắm cũng ít hơn.
Mặc dù các phân tích của các nhà kinh tế về sự phục hồi của khu vực euro,rằng đã vượt qua khủng hoảng ...nhưng cảm nhận trực quan của mình thì thấy mỗi năm tình hình kinh tế mỗi xấu đi,mức sống người dân,nhất là những người hưởng trợ cấp xã hội mỗi ngày một nghèo đi.
Tuy nhiên gặp nhau ai cũng tươi cười CHÚC GIÁNG SINH VUI VẺ,NĂM MỚI MỌI ĐIỀU TỐT LÀNH.
Dưới cây thông nhà mình năm nay quà có vẻ nhiều hơn mọi năm.Hy vọng năm nay nhà mình khá hơn năm ngoái,bất chấp thời tiết ra sao và nền kinh tế có phát triển kém thế nào.
Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013
MẸ
Thế là mình đã đón được mẹ sang .Giờ bà đang ngủ ngon lành.ngáy oo.Khổ thân suốt cả hành trình lo lắng ko ngủ ,bây giờ gặp con rồi, yên tâm nên thần kinh dịu xuống mới ngủ được.Mặc dù mình đã đăng ký dịch vụ hỗ trợ người già và dặn dò mọi chuyện, nhưng vì đi đâu cũng có người kèm rồi nên giờ phải đi một mình nên sợ.Sang đến nơi,sau khi hai nhân viên sân bay bàn giao cho mình,bà khoe ngay,họ phục vụ tốt lắm con ạ,đến đâu cũng có người đưa đón như ...nguyên thủ quốc gia...haynhư.....gói hàng DHL....nói gì thì nói cũng cám ơn hai hãng hàng không đã đưa mẹ mình tới nơi an toàn.
Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013
KHẮC PHỤC HẬU QUẢ LŨ LỤT.
Nước vừa rút thành phố gửi thông báo đến từng nhà những việc phải làm để đảm bảo vệ sinh chung,an toàn trong khi đi lại,gọi cho các hãng đã lắp đặt hệ thống điện nước lò sưởi của nhà mình đến kiểm tra,sửa chữa rồi fax cho trung tâm để họ kết nối.Các hãng này được mùa,làm ngày làm đêm ko hết việc,vì thế mà hết lụt hàng tuần rồi vẫn có nhà chưa có điện.Nhà mình do sửa sau trận lụt 2002 nên tủ điện mình để trên tầng 2,hệ thống nước nóng và nước sưởi trên mái nên ko bị nước vào.Tuy vậy hệ thống sưởi và nước nóng cũng bị hỏng,phải đặt thiết bị thay thế,tạm thời có nước nóng nhưng sưởi thì chưa.May là mùa hè,vậy mà mấy đêm vừa rồi lạnh nên H A bị ho.Tất cả những thứ bị nước ngập đều vứt bỏ hết,nhà nào nhiều quá thì phải gọi contenner,còn bình thường cứ vứt ra đường,xe của thành phố và các lực lượng cứu hộ sẽ đi dọn.Cả thành phố ngập trong rác,ngoài rác do lụt còn cả các loại rác trước đây vứt phải mất tiền nên mọi người chưa vứt,giờ té nước theo mưa.Những nhà nào ko đủ sức dọn dẹp vào đăng kí với thành phố,họ sẽ cử người đến giúp đỡ.Điều này mình biết muộn thành ra phải cố gắng quá sức mà ko khắc phục được như cần thiết phải làm.
Ngoài việc trợ giúp dọn dẹp hậu quả lũ lụt,thành phố còn trợ cấp tiền sinh hoạt cho các cá nhân ở tầng bị ngập nước.Người lớn 400 euro,trẻ em 250 euro,các cửa hàng bị ngập nước mỗi cửa hàng được 1500 euro.
Toàn bộ phần tường bị nước thấm phải đục bỏ hết sau đó sấy khô rồi mới trát lại hoặc gắn tấm thạch cao rồi mới đưa vào sử dụng. Có nhà còn đục cả nền đã lát gạch,vì họ kiểm tra thấy thấm.Tóm lại là phải làm sao để nhà ko bị mốc.Đây là công việc nặng nề và tốn kém nhất.Vì thế cho đến bây giờ thành phố vẫn hoang tàn và bụi bặm.Bây giờ là mùa du lịch mà hầu như chẳng có khách,thỉnh thoảng có một vài nhóm ghé vào hỏi quán ăn ở đâu,quán cà phê ở đâu.
Mình ko có kinh nghiệm nên chỉ nghĩ rửa sạch nhà lau khô rồi chuyển hàng xuống là xong.Nhưng lỡ đưa hàng xuống rồi,nên bây giờ đành phải mở cửa sổ và bật quạt suốt ngày đêm.Ngày nào cũng mở tất cả các cửa của cửa hàng,bày hàng ra đường đến mức tối đa,dảo hàng liên tục,để tránh ẩm.Ko lấy thêm hàng,cứ khách ưng là giá nào cũng bán để đẩy hàng đi.Chỉ có điều thành phố thế này nên ít người quá.Chắc phải hai tháng nữa mới trở lại bình thường được.
Mình ko biết người ta thống kê thiệt hại như thế nào,cái phần bị hỏng phải vứt đi một thì cái phần phải phá bỏ rồi làm lại chắc phải gấp ba.Mình cũng chưa thống kê được thiệt hại của mình là bao nhiêu.Mới chỉ chụp ảnh ghi lại.Đang hong nhà cho khô.Việc sửa chữa còn chưa bắt đầu.Thựcsự là mệt mỏi.
Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013
LŨ LỤT Ở ĐỨC
Đến giờ mới có thời gian để ghi lại chuyện lũ lụt vừa rồi,mặc dù vẫn chưa khắc phục xong hậu quả.
Ngày chủ nhật trời mưa tầm tã.Cả nhà mình vẫn quyết định đi siêu thị,định sắm bộ salong mới,để đón khách quý từ VIỆTNAM sang.Tới nơi siêu thị đóng cửa,thế là giải buồn ngày chủ nhật bằng cách đi dạo dưới mưa,và tranh thủ hái ngải cứu dại về rán với trứng.
Mười giờ tối,bà hội trưởng phụ huynh ở trường con gái gọi điện báo ngày mai nghỉ học vì nước lũ mợt số nơi học sinh ko đến trường được.
Mưa kéo dài suốt đêm.Đến hai giờ sáng xe cứu hỏa báo đông lũ lụt chạy khắp thành phố,thông báo nước lũ đang tràn về thanh phố,chỉ hai ngày nữa nước sẽ dâng cao,dự báo có thể hơn 2002.Từ lúc ấy ô tô chạy nháo nhác cả đêm,PIRNA vốn thanh bình và yên tĩnh đã bị đánh thức.
Sáng thứ hai,mình dậy sớm vào trung tâm định ra sông xem nước thế nào. Nước đã ngập bờ sông và tràn vào đầu đường phố thứ nhất,nhiều cửa hàng đã thu dọn xong hàng hóa ,có cửa hàng gỡ cả đồ gỗ.Một số cửa hàng dùng gỗ,nilong và silicon bịt kín toàn bộ của hàng,các bao cát chặn cửa.Mức nước sông Elbơ lúc này là 7,5m nhưng hầm nhà mình nước mới thấm vào chút ít.Dự tính nước sẽ lên đến 11m,mình nghĩ thế thì cao lắm cũng vào nhà nửa m là cùng.Mình gọi hai bố con dậy thông báo tình hình,ăn sáng xong vẫn mở cửa vừa bán vừa chuyển dần hàng lên nhà.Hết ngày thứ hai toàn bộ hàng ̣đã được kê cao trên nửa mét,nhưng ai đi qua cũng bảo nước sẽ ngập quá đầu đấy.Lại chuyển tiếp,nhưng lúc này thì ko còn thứ tự và phân loại gì được nữa,vì vội hơn và nhiều hàng phải chuyển hơn,nhờ thêm hai người chuyển giúp rồi ba người.Lại có thông báo chiều sẽ bị cắt điện,phải cắm tiếp một nồi cơm nữa,đem bếp ga du lịch lên để nâu ăn,vì mình quyết định sẽ ko đi sơ tán.Chiều nước về ồ ạt chỉ mấy tiếng nước ngập hầm nhà,nước phun lên từ những miệng cống trên đường phố.Mình hơi lo lắng cho số giày kê trên bàn,nhưng trên nhà đã chật hết chỗ rồi.Mình bảo hai bố con để trên cầu thang đi lên tầng trên vì hai nhà ấy đi sơ tán rồi.Rất may là đã kịp ko thì còn thiệt hại chỗ giày đó nữa.Đến 10 g tối nước bắt đầu tràn vaò nhà.Điện đã bị cắt,phố đã thành sông.Bắt đầu những ngày sống cô lập nếu ko muốn đi đến chỗ sơ tán.
Ăn cơm xong con gái hỏi,thế bây giờ mình làm gì hả mẹ.Đánh bài.OK.Lũ lụt cũng có cái hay,được chơi bài với bố mẹ.Vừa lấy bài ra thì chú HÙNG gọi điện bảo công an thấy thắp nến lên nên đến đập cửa bắt đi sơ tán rồi.Thế là lại phải tắt đèn đi.Trốn trong nhà mình.Chơi trò khác vậy.Tìm tên thành phố...
Sáng thứ tư,nước ngập hơn nửa m trong nhà và vẫn tiếp tục dâng,chứ ko như dự báo đỉnh lũ vào thứ tư.Tìm mãi ko thấy bình ga đâu,đành phải lấy nến để nấu ăn.Mắm muối gạo thịt rau quả đầy đủ,nến cũng đủ,chỉ mỗi nấu được bữa ăn quá lâu.Mấy ngày nước ngập chỉ nấu ăn và đi đo nước là hết ngày.
Từ sáng tới tối trực thăng vè vè trên đầu,ca nô cảnh sát lượn dọc phố.Thỉnh thoảng có một vài người lội ra được ca nô chở đi.Thấy trời nắng mình giặt bớt quần áo đem ra ban công phơi,cứ trèo ra lại trèo vào vì sợ máy bay phát hiện.Chợt nghĩ cứ như là trong phim cánh đồng hoang ấy,chỉ có điều ko phải sợ bị giết mà sợ bị đưa đi chỗ an toàn hơn.
Đến ba giờ sáng thứ năm mình đo được mức nước ở chân cầu thang nhà là 95 cm nhưng có ngấn nước ở mức 97cm.Đến bốn giờ đo được 93,5cm,như vậy là nước bắt đầu rút.
Chiều thứ năm,bố của HỒNG ANH định lội ra đi mua thuốc lá,nhưng nước chảy xiết quá nên phải quay lại.Vừa thò mặt ra khỏi cửa nhà bị công an chụp ảnh ngay.
Khoảng chín giờ tối mình lội vào cửa hàng,khoắng nước rửa những vệt bùn bám trên các kệ ,giá sắt,̣đồ đạc...Tự nhủ sáng hôm sau phải dậy sớm hơn,tranh thủ khoắng nước để đẩy bùn ra theo cùng nước rút.Nhờ vậy khi nước rút hết là nhà mình cũng sạch ko mất nhiều công cọ rửa như nhưng nhà khác.Đến chiều thứ sáu nước trong nhà mình đã hết.Bắt đầu việc khắc phục hậu quả.
Ngày chủ nhật trời mưa tầm tã.Cả nhà mình vẫn quyết định đi siêu thị,định sắm bộ salong mới,để đón khách quý từ VIỆTNAM sang.Tới nơi siêu thị đóng cửa,thế là giải buồn ngày chủ nhật bằng cách đi dạo dưới mưa,và tranh thủ hái ngải cứu dại về rán với trứng.
Mười giờ tối,bà hội trưởng phụ huynh ở trường con gái gọi điện báo ngày mai nghỉ học vì nước lũ mợt số nơi học sinh ko đến trường được.
Mưa kéo dài suốt đêm.Đến hai giờ sáng xe cứu hỏa báo đông lũ lụt chạy khắp thành phố,thông báo nước lũ đang tràn về thanh phố,chỉ hai ngày nữa nước sẽ dâng cao,dự báo có thể hơn 2002.Từ lúc ấy ô tô chạy nháo nhác cả đêm,PIRNA vốn thanh bình và yên tĩnh đã bị đánh thức.
Sáng thứ hai,mình dậy sớm vào trung tâm định ra sông xem nước thế nào. Nước đã ngập bờ sông và tràn vào đầu đường phố thứ nhất,nhiều cửa hàng đã thu dọn xong hàng hóa ,có cửa hàng gỡ cả đồ gỗ.Một số cửa hàng dùng gỗ,nilong và silicon bịt kín toàn bộ của hàng,các bao cát chặn cửa.Mức nước sông Elbơ lúc này là 7,5m nhưng hầm nhà mình nước mới thấm vào chút ít.Dự tính nước sẽ lên đến 11m,mình nghĩ thế thì cao lắm cũng vào nhà nửa m là cùng.Mình gọi hai bố con dậy thông báo tình hình,ăn sáng xong vẫn mở cửa vừa bán vừa chuyển dần hàng lên nhà.Hết ngày thứ hai toàn bộ hàng ̣đã được kê cao trên nửa mét,nhưng ai đi qua cũng bảo nước sẽ ngập quá đầu đấy.Lại chuyển tiếp,nhưng lúc này thì ko còn thứ tự và phân loại gì được nữa,vì vội hơn và nhiều hàng phải chuyển hơn,nhờ thêm hai người chuyển giúp rồi ba người.Lại có thông báo chiều sẽ bị cắt điện,phải cắm tiếp một nồi cơm nữa,đem bếp ga du lịch lên để nâu ăn,vì mình quyết định sẽ ko đi sơ tán.Chiều nước về ồ ạt chỉ mấy tiếng nước ngập hầm nhà,nước phun lên từ những miệng cống trên đường phố.Mình hơi lo lắng cho số giày kê trên bàn,nhưng trên nhà đã chật hết chỗ rồi.Mình bảo hai bố con để trên cầu thang đi lên tầng trên vì hai nhà ấy đi sơ tán rồi.Rất may là đã kịp ko thì còn thiệt hại chỗ giày đó nữa.Đến 10 g tối nước bắt đầu tràn vaò nhà.Điện đã bị cắt,phố đã thành sông.Bắt đầu những ngày sống cô lập nếu ko muốn đi đến chỗ sơ tán.
Ăn cơm xong con gái hỏi,thế bây giờ mình làm gì hả mẹ.Đánh bài.OK.Lũ lụt cũng có cái hay,được chơi bài với bố mẹ.Vừa lấy bài ra thì chú HÙNG gọi điện bảo công an thấy thắp nến lên nên đến đập cửa bắt đi sơ tán rồi.Thế là lại phải tắt đèn đi.Trốn trong nhà mình.Chơi trò khác vậy.Tìm tên thành phố...
Sáng thứ tư,nước ngập hơn nửa m trong nhà và vẫn tiếp tục dâng,chứ ko như dự báo đỉnh lũ vào thứ tư.Tìm mãi ko thấy bình ga đâu,đành phải lấy nến để nấu ăn.Mắm muối gạo thịt rau quả đầy đủ,nến cũng đủ,chỉ mỗi nấu được bữa ăn quá lâu.Mấy ngày nước ngập chỉ nấu ăn và đi đo nước là hết ngày.
Từ sáng tới tối trực thăng vè vè trên đầu,ca nô cảnh sát lượn dọc phố.Thỉnh thoảng có một vài người lội ra được ca nô chở đi.Thấy trời nắng mình giặt bớt quần áo đem ra ban công phơi,cứ trèo ra lại trèo vào vì sợ máy bay phát hiện.Chợt nghĩ cứ như là trong phim cánh đồng hoang ấy,chỉ có điều ko phải sợ bị giết mà sợ bị đưa đi chỗ an toàn hơn.
Đến ba giờ sáng thứ năm mình đo được mức nước ở chân cầu thang nhà là 95 cm nhưng có ngấn nước ở mức 97cm.Đến bốn giờ đo được 93,5cm,như vậy là nước bắt đầu rút.
Chiều thứ năm,bố của HỒNG ANH định lội ra đi mua thuốc lá,nhưng nước chảy xiết quá nên phải quay lại.Vừa thò mặt ra khỏi cửa nhà bị công an chụp ảnh ngay.
Khoảng chín giờ tối mình lội vào cửa hàng,khoắng nước rửa những vệt bùn bám trên các kệ ,giá sắt,̣đồ đạc...Tự nhủ sáng hôm sau phải dậy sớm hơn,tranh thủ khoắng nước để đẩy bùn ra theo cùng nước rút.Nhờ vậy khi nước rút hết là nhà mình cũng sạch ko mất nhiều công cọ rửa như nhưng nhà khác.Đến chiều thứ sáu nước trong nhà mình đã hết.Bắt đầu việc khắc phục hậu quả.
Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013
NHỮNG BÔNG HOA CỦA LÒNG HIẾU THẢO
Đang buồn vì vắng khách,vì những suy nghĩ nặng nề về nhân tình thế thái,thì con gái đi học về.
Trời gió rét thế mà mồ hôi nhễ nhại,bó hồng vàng trên tay,miệng hát...happy birthday to you...
Từ mấy hôm trước hai mẹ con đã thống nhất là sẽ ko làm gì,vì ko vào ngày nghỉ và bố ko ở nhà,nên đợi đến chủ nhật tuần sau,bố về sẽ nướng thịt ngoài vườn.Thế mà sáng bố gọi điện chúc mừng,rồi mình mải việc cũng quên luôn.Nhận bó hoa,cùng lời chúc mừng của con gái,nước mắt mình trào ra.Mẹ cám ơn con.
Cái gì nữa đây.Nước cam.Mẹ uống đi cho đỡ mệt.Thế con uống chưa.Con chưa.Thế thì con uống đi,con vừa đi về mệt hơn,mẹ ở nhà thôi mà.Nhưng hôm nay là sinh nhật của mẹ,mẹ phải được ưu tiên chứ,con sẽ lên vắt tiếp cho con sau.Cám ơn con,nhưng con uống chung với mẹ một ngụm cho tình cảm đã.
Chiều nay mẹ muốn ăn gì
.Chiều nay phải đến trường con họp rồi,mẹ sợ về muộn,mình sẽ ăn ở nhà hàng nào đó thôi.OK.Mẹ thật tuyệt.
Món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho tôi...cô con gái bướng bỉnh cá tính,nhưng giàu tình cảm.
Trời gió rét thế mà mồ hôi nhễ nhại,bó hồng vàng trên tay,miệng hát...happy birthday to you...
Từ mấy hôm trước hai mẹ con đã thống nhất là sẽ ko làm gì,vì ko vào ngày nghỉ và bố ko ở nhà,nên đợi đến chủ nhật tuần sau,bố về sẽ nướng thịt ngoài vườn.Thế mà sáng bố gọi điện chúc mừng,rồi mình mải việc cũng quên luôn.Nhận bó hoa,cùng lời chúc mừng của con gái,nước mắt mình trào ra.Mẹ cám ơn con.
Cái gì nữa đây.Nước cam.Mẹ uống đi cho đỡ mệt.Thế con uống chưa.Con chưa.Thế thì con uống đi,con vừa đi về mệt hơn,mẹ ở nhà thôi mà.Nhưng hôm nay là sinh nhật của mẹ,mẹ phải được ưu tiên chứ,con sẽ lên vắt tiếp cho con sau.Cám ơn con,nhưng con uống chung với mẹ một ngụm cho tình cảm đã.
Chiều nay mẹ muốn ăn gì
.Chiều nay phải đến trường con họp rồi,mẹ sợ về muộn,mình sẽ ăn ở nhà hàng nào đó thôi.OK.Mẹ thật tuyệt.
Món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho tôi...cô con gái bướng bỉnh cá tính,nhưng giàu tình cảm.
KHÔNG ĐỀ
Tôi rất buồn chẳng biết nói năng chi.
Chẳng thể về vui với lớp ngày hè.
Ôi gió bấc mưa phùn giăng khắp lối.
Những sự nghi ngờ giả dối tái tê.
Chẳng thể về vui với lớp ngày hè.
Ôi gió bấc mưa phùn giăng khắp lối.
Những sự nghi ngờ giả dối tái tê.
KHÔNG ĐỀ
Có một người vừa bị bắt chiều nay.
Tôi không tin điều này là có thực.
Bởi tôi tin anh ta yêu nước.
Tôi không quen,chỉ biết qua blog.
Nói những điều gan ruột tâm can.
Ủng hộ người ngay,phê phán kẻ gian.
Chỉ mong muốn cho dân giàu nước mạnh.
Vậy mà chiều nay anh ta bị bắt.
Liệu đất nước này còn ai nói thật hay chăng?
Tôi không tin điều này là có thực.
Bởi tôi tin anh ta yêu nước.
Tôi không quen,chỉ biết qua blog.
Nói những điều gan ruột tâm can.
Ủng hộ người ngay,phê phán kẻ gian.
Chỉ mong muốn cho dân giàu nước mạnh.
Vậy mà chiều nay anh ta bị bắt.
Liệu đất nước này còn ai nói thật hay chăng?
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
CẢM NGHĨ SAU 5 NĂM VỀ LẠI BALAN.
Sau khi mua nhà ở ĐỨC mình về VIỆT NAM còn nhiều hơn về BALAN,chỉ những khi phải làm giấy tờ,mình mới sang.Mặc dù BALAN gia nhập EU đã lâu,nhưng có lẽ những năm gần đây mới có nhiều thay đổi.
Năm năm trước,khi đi hết địa phận của ĐỨC,sang đất BALAN là khác ngay.Đường sá nhỏ hẹp,gồ ghề vá víu,đồng ruộng luôm nhuôm.Ngày nay đường cao tốc nối liền DRESDEN với WROSLAP,BERLIN với POZNAN,qua biên giới lúc nào ko biết.Rất nhiều cột phong điện được xây dựng.Đồng ruộng trồng rất nhiều cải để ép dầu.Cỏ hai bên đường được cắt xén gọn gàng sạch sẽ.Mặc dù những đảm bảo về an sinh xã hội của BALAN còn thấp,tiền lương tối thiểu chỉ khoảng ba trăm euro, nhưng những cơ sở hạ tầng được cải thiện rất nhiều theo tiêu chuẩn CHÂU ÂU.
Mình sang đúng vào ngày nghỉ lễ,hôm sau lại đi xuống tỉnh lẻ để làm giấy tờ,nênko vào thăm trung tâm buôn bán của người VIỆT ở VÁC,cũng ko ngắm lại SÂN VẬN ĐỘNG thuở nào.Mọi người đều nói khó khăn ko làm ăn được,nhưng ai cũng có nhà,có xe và vẫn sống tốt,chẳng ai muốn quay về VN cả.
Năm năm trước,khi đi hết địa phận của ĐỨC,sang đất BALAN là khác ngay.Đường sá nhỏ hẹp,gồ ghề vá víu,đồng ruộng luôm nhuôm.Ngày nay đường cao tốc nối liền DRESDEN với WROSLAP,BERLIN với POZNAN,qua biên giới lúc nào ko biết.Rất nhiều cột phong điện được xây dựng.Đồng ruộng trồng rất nhiều cải để ép dầu.Cỏ hai bên đường được cắt xén gọn gàng sạch sẽ.Mặc dù những đảm bảo về an sinh xã hội của BALAN còn thấp,tiền lương tối thiểu chỉ khoảng ba trăm euro, nhưng những cơ sở hạ tầng được cải thiện rất nhiều theo tiêu chuẩn CHÂU ÂU.
Mình sang đúng vào ngày nghỉ lễ,hôm sau lại đi xuống tỉnh lẻ để làm giấy tờ,nênko vào thăm trung tâm buôn bán của người VIỆT ở VÁC,cũng ko ngắm lại SÂN VẬN ĐỘNG thuở nào.Mọi người đều nói khó khăn ko làm ăn được,nhưng ai cũng có nhà,có xe và vẫn sống tốt,chẳng ai muốn quay về VN cả.
Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013
CẢM XÚC NGÀY 30-4,1-5.
Vậy mà 38 năm đã trôi qua.Nhớ ngày ấy mình mới đón mẹ từ bệnh viện về,cũng là lúc đài báo tin SÀI GÒN giải phóng.Niềm vui gia đình hòa cùng niềm vui dân tộc
.Trước đó mẹ mình đau ruột thừa cấp phải mổ cấp cứu.Khi ký giấy mổ cho mẹ mình nghĩ có lẽ mẹ sẽ chết mất.Trước khi gây mê mẹ dặn mình,nếu mẹ chết thì con đưa thằng Long vào Ninh bình cho cậu Thuận nuôi.Mình ko nói gì nhưng nghĩ,mình sẽ bỏ học đi làm để nuôi các em chứ ko gửi đứa nào cho ai cả.Lúc ấy mình ko khóc,ko lo sợ,mà chỉ nghĩ mình sẽ phải làm gì.Đến trưa,khi mình về nhà gặp MAI đi học về,mình kể mẹ mình phải mổ,mình ko đi học được,nhờ MAI xin phép cô giáo hộ,có khi mình phải bỏ học mất,đến lúc ấy mình mới khóc.
Rồi mình phải nghỉ học mất một tuần,nhờ có các bạn trong lớp chép bài hộ nên mình vẫn theo học được bình thường bài vở đầy đủ.Hồi ấy,bảng tin của trường có vẽ bản đồ VIỆT NAM và từng ngày điền cờ vào những nơi đã được giải phóng,các lớp thi đua ,xem lớp nào tiến vào SÀI GÒN trước.Giờ mình cũng ko nhớ lớp nào thắng .
Mấy hôm nay xem phim NƠI HUYỀN THOẠI BẮT ĐẦU,vẫn thấy cảm động ,vẫn thấy tự hào về những năm tháng hào hùng ấy của dân tộc mình.Nhớ có chỗ nào đó mình đọc được trên mạng,nếu hồi ấy Việt nam cộng hòa thắng thì bây giờ nước mình chẳng kém gì Hàn hay Nhật.Tuy nhiên,cái tinh thần xẻ dọc TRƯỜNG SƠN đi cưú nước ấy họ chẳng có được,nên chữ nếu ấy ko thể xảy ra.Mặc dù sau giải phóng nền kinh tế miền nam cao hơn miền bắc nhiều lần.Giá như ko giáo điều ,giá như ko thiên kíến,giá như ko sợ CNTB,giá như biết lắng nghe và sử dụng những trí thức của chế độ cũ....và còn rất nhiều giá như khác nữa thì ngày hôm nay nhiều người ko phải ngậm ngùi hối tiếc vì biết bao máu xương của cải dân tộc đã mất đi.
Hôm nay ngày QUỐC TẾ LAO ĐỘNG,nhưng lại là ngay giai cấp công nhân được nghỉ.Ở VIỆT NAM được nghỉ dài,ở đây mình được nghỉ có một ngày thôi nên đi bơi,xông hơi,thư giãn.Đón tháng NĂM thôi,tháng tư qua rồi.
.Trước đó mẹ mình đau ruột thừa cấp phải mổ cấp cứu.Khi ký giấy mổ cho mẹ mình nghĩ có lẽ mẹ sẽ chết mất.Trước khi gây mê mẹ dặn mình,nếu mẹ chết thì con đưa thằng Long vào Ninh bình cho cậu Thuận nuôi.Mình ko nói gì nhưng nghĩ,mình sẽ bỏ học đi làm để nuôi các em chứ ko gửi đứa nào cho ai cả.Lúc ấy mình ko khóc,ko lo sợ,mà chỉ nghĩ mình sẽ phải làm gì.Đến trưa,khi mình về nhà gặp MAI đi học về,mình kể mẹ mình phải mổ,mình ko đi học được,nhờ MAI xin phép cô giáo hộ,có khi mình phải bỏ học mất,đến lúc ấy mình mới khóc.
Rồi mình phải nghỉ học mất một tuần,nhờ có các bạn trong lớp chép bài hộ nên mình vẫn theo học được bình thường bài vở đầy đủ.Hồi ấy,bảng tin của trường có vẽ bản đồ VIỆT NAM và từng ngày điền cờ vào những nơi đã được giải phóng,các lớp thi đua ,xem lớp nào tiến vào SÀI GÒN trước.Giờ mình cũng ko nhớ lớp nào thắng .
Mấy hôm nay xem phim NƠI HUYỀN THOẠI BẮT ĐẦU,vẫn thấy cảm động ,vẫn thấy tự hào về những năm tháng hào hùng ấy của dân tộc mình.Nhớ có chỗ nào đó mình đọc được trên mạng,nếu hồi ấy Việt nam cộng hòa thắng thì bây giờ nước mình chẳng kém gì Hàn hay Nhật.Tuy nhiên,cái tinh thần xẻ dọc TRƯỜNG SƠN đi cưú nước ấy họ chẳng có được,nên chữ nếu ấy ko thể xảy ra.Mặc dù sau giải phóng nền kinh tế miền nam cao hơn miền bắc nhiều lần.Giá như ko giáo điều ,giá như ko thiên kíến,giá như ko sợ CNTB,giá như biết lắng nghe và sử dụng những trí thức của chế độ cũ....và còn rất nhiều giá như khác nữa thì ngày hôm nay nhiều người ko phải ngậm ngùi hối tiếc vì biết bao máu xương của cải dân tộc đã mất đi.
Hôm nay ngày QUỐC TẾ LAO ĐỘNG,nhưng lại là ngay giai cấp công nhân được nghỉ.Ở VIỆT NAM được nghỉ dài,ở đây mình được nghỉ có một ngày thôi nên đi bơi,xông hơi,thư giãn.Đón tháng NĂM thôi,tháng tư qua rồi.
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
TUYẾT
Mình sang đây đã 8 năm rồi màchưa năm nào tuyết nhiều như năm nay.Sắp lễ PHỤC SINH rồi mà tuyết vẫn còn rơi.
Những bông tuyết đẫm nước,sáng ra phải xúc từng xẻng tuyết nặng như đất sét,ko thể gạt đẩy như mọi hôm được.Ban ngày trời ấm hơn một chút,những bông tuyết vừa chạm mặt đất là tan ngay,đường ướt lép nhép.Trời mờ mờ tuyết.Tuyết bay lung tung như chuyển động braonơ.Mặc dù có gió,nhưng những bông tuyết cứng ̣đầu vẫn chẳng chịu bay theo chiều gió,nó cứ vật vờ,lượn lên lượn xuống như níu kéo bầu trời ,lượn quanh những thân cây,cố trốn tránh để khỏi bị rơi xuống đất,
Khoảng 96-97,những năm mình còn ở BALAN,nhiệt độ xuống dưới âm 20độ,lúc ấy ko phải là bông tuyết nữa mà là hạt cát tuyết hay muối tuyết thì đúng hơn.Những tinh thể nước rắn câng ,khô khốc đập vào mặt rát ràn rạt.Nó chẳng thèm lượn lờ rong chơi,cũng chẳng thèm nuối tiếc cái gì.Nó cứ lao thẳng theo chiều gió,quất ko thương tiếc vào bất cứ cái gì nó gặp trên đường.Nó để lại những vệt cứa lăm răm trên da mặt những người bán hàng ngoài trời.Nó phủ kín mọi nơi,với độ dày gần như nhau,trước khi bị gạt đi hay dẫm lên. Nó tạo thành tấm chăn tuyết ủ cho những hạt giống đã được gieo ngoài đồng,chờ nảy mầm.Tấm chăn tuyết ấy càng dày thì càng được mùa.
Đẹp nhất là những bông tuyết đầu mùa,mà có lẽ cũng hạnh phúc nhất là những bông tuyết đầu mùa.Mọi người chào đón.Không khí khô ráo,những bông tuyết to với nhiều hình dạng khác nhau,bay nhẹ nhàng như những cánh hoa,đậu nhẹ trên cành cây trên mái tóc,trên bàn tay những người đi đón tuyết đầu mùa dệt nên BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG lãng mạn,làm thổn thức bao trái tim.
Thế mới thấy,cái gì mới,được chào đón thì đẹp.Còn cái già cỗi cần phế bỏ mà còn cố giữ,níu kéo,bất chấp quy luật thì thật đáng ghét.Kể cả tuyết.
Những bông tuyết đẫm nước,sáng ra phải xúc từng xẻng tuyết nặng như đất sét,ko thể gạt đẩy như mọi hôm được.Ban ngày trời ấm hơn một chút,những bông tuyết vừa chạm mặt đất là tan ngay,đường ướt lép nhép.Trời mờ mờ tuyết.Tuyết bay lung tung như chuyển động braonơ.Mặc dù có gió,nhưng những bông tuyết cứng ̣đầu vẫn chẳng chịu bay theo chiều gió,nó cứ vật vờ,lượn lên lượn xuống như níu kéo bầu trời ,lượn quanh những thân cây,cố trốn tránh để khỏi bị rơi xuống đất,
Khoảng 96-97,những năm mình còn ở BALAN,nhiệt độ xuống dưới âm 20độ,lúc ấy ko phải là bông tuyết nữa mà là hạt cát tuyết hay muối tuyết thì đúng hơn.Những tinh thể nước rắn câng ,khô khốc đập vào mặt rát ràn rạt.Nó chẳng thèm lượn lờ rong chơi,cũng chẳng thèm nuối tiếc cái gì.Nó cứ lao thẳng theo chiều gió,quất ko thương tiếc vào bất cứ cái gì nó gặp trên đường.Nó để lại những vệt cứa lăm răm trên da mặt những người bán hàng ngoài trời.Nó phủ kín mọi nơi,với độ dày gần như nhau,trước khi bị gạt đi hay dẫm lên. Nó tạo thành tấm chăn tuyết ủ cho những hạt giống đã được gieo ngoài đồng,chờ nảy mầm.Tấm chăn tuyết ấy càng dày thì càng được mùa.
Đẹp nhất là những bông tuyết đầu mùa,mà có lẽ cũng hạnh phúc nhất là những bông tuyết đầu mùa.Mọi người chào đón.Không khí khô ráo,những bông tuyết to với nhiều hình dạng khác nhau,bay nhẹ nhàng như những cánh hoa,đậu nhẹ trên cành cây trên mái tóc,trên bàn tay những người đi đón tuyết đầu mùa dệt nên BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG lãng mạn,làm thổn thức bao trái tim.
Thế mới thấy,cái gì mới,được chào đón thì đẹp.Còn cái già cỗi cần phế bỏ mà còn cố giữ,níu kéo,bất chấp quy luật thì thật đáng ghét.Kể cả tuyết.
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013
LỜI DẶN CỦA CHA
LỜI DẶN CỦA CHA
Bữa nay lang thang vào blog tiếng việt,đọc được bài của Giáo sư Nguyễn Lân Dũng hay quá. Mình nhờ con gái cóp giúp về đây. Chưa xin phép được GS vì ko biết làm sao vào comment được ở blog ấy. Hy vọng là GS sẽ đồng ý.
Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 - 15/2 /2006) , một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan, xuất thân là kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Ông tốt nghiệp ngành Công nghệ điện tại Đại học Công nghệ Harbin (Harbin Institute of Technology). Từ năm 1937 đến 1940 ông làm việc tại Hội đồng tài nguyên quốc gia (National Resources Commission). Ông được gửi đi tu nghiệp tại Tennessee Valley Authority (Hoa Kỳ) từ năm 1943 đến 1945. Ông làm Bộ trưởng gần 20 năm ở các bộ Giao thông vận tải, Truyền thông và Bộ Kinh tế . Ông là Bộ trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng Đài Loan (Premier of the Republic of China ) từ năm 1978 đến 1984. Ông có công xây dựng Mười dự án siêu cấu trúc , trong đó có sân bay quốc tế Chiang Kai-shek International,Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc Quốc gia Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen National Expressway) Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia (Industrial Technology Research Institute) và Công viên Công nghệ khoa học Tân Trúc (Hsinchu Science-based Industrial Park)... Nhờ những biến đổi có tính cách mạng này mà từ những năm 60 của thế kỷ trước, Đài Loan đã trở thành nơi xuất khẩu mạnh mẽ các loại hàng dệt may, giầy dép, đồ nhựa, nông sản phẩm, công nghệ hóa dầu, thiết bị cơ khí và đặc biệt là các linh kiện điện tử. Ông được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về Công nghệ và Kinh tế ở Đài Loan .
Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quý do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006 do bị biến chứng, ông đã qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi . Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:
KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU ".... Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:
Các con thân mến,
Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2.Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mìmh ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nều người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luy vì thất tình.
5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỷ điều nầy !
6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vây cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
Nguồn: Nguyễn Lân Dũng /MỘT LÁ THƯ ĐÁNG ĐỌC.
Bữa nay lang thang vào blog tiếng việt,đọc được bài của Giáo sư Nguyễn Lân Dũng hay quá. Mình nhờ con gái cóp giúp về đây. Chưa xin phép được GS vì ko biết làm sao vào comment được ở blog ấy. Hy vọng là GS sẽ đồng ý.
Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 - 15/2 /2006) , một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan, xuất thân là kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Ông tốt nghiệp ngành Công nghệ điện tại Đại học Công nghệ Harbin (Harbin Institute of Technology). Từ năm 1937 đến 1940 ông làm việc tại Hội đồng tài nguyên quốc gia (National Resources Commission). Ông được gửi đi tu nghiệp tại Tennessee Valley Authority (Hoa Kỳ) từ năm 1943 đến 1945. Ông làm Bộ trưởng gần 20 năm ở các bộ Giao thông vận tải, Truyền thông và Bộ Kinh tế . Ông là Bộ trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng Đài Loan (Premier of the Republic of China ) từ năm 1978 đến 1984. Ông có công xây dựng Mười dự án siêu cấu trúc , trong đó có sân bay quốc tế Chiang Kai-shek International,Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc Quốc gia Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen National Expressway) Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia (Industrial Technology Research Institute) và Công viên Công nghệ khoa học Tân Trúc (Hsinchu Science-based Industrial Park)... Nhờ những biến đổi có tính cách mạng này mà từ những năm 60 của thế kỷ trước, Đài Loan đã trở thành nơi xuất khẩu mạnh mẽ các loại hàng dệt may, giầy dép, đồ nhựa, nông sản phẩm, công nghệ hóa dầu, thiết bị cơ khí và đặc biệt là các linh kiện điện tử. Ông được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về Công nghệ và Kinh tế ở Đài Loan .
Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quý do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006 do bị biến chứng, ông đã qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi . Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:
KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU ".... Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:
Các con thân mến,
Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :
1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.
2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!
3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.
2.Không có người nào mà không thể thay thế được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mìmh ngay từ bây giờ.
4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nều người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luy vì thất tình.
5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỷ điều nầy !
6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vây cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.
Nguồn: Nguyễn Lân Dũng /MỘT LÁ THƯ ĐÁNG ĐỌC.
Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
THƯỞNG TẾT...
Ngày xưa,thời bao cấp,nhiều khi các cơ quan xí nghiệp ko có tiền để trả lương công nhân,họ lấy luôn sản phẩm của cơ quan xí nghiệp mình sản xuất ra để trả lương công nhân.Nơi nào có sản phẩm là hàng tiêu dùng thiết yếu thì sản phẩm dễ bán,người công nhân có thể nhanh chóng có tiền để chi tiêu dù có bị thiệt một chút.Vì bao giờ chả phải bán rẻ hơn.Nơi nào sản xuất các sản phẩm công nghiệp nặng thì ko biết họ phải làm sao.Hồi ấy mẹ tôi làm ở lương thực,cứ tưởng được trả lương bằng gạo thi lãi to.Bởi vì gạo cung cấp theo sổ giá thấp hơn giá thị trường nhiều lần.Đến khi nhận lương thì ko phải gạo cũng chẳng phải tiền mà là ....phân.PHÂN ĐẠM. Ấy vậy mà mọi người vẫn bảo nhau là may.May mà phân đạm còn dễ bán,chứ mà phân lân của nhà máy APATÍT ngay cạnh ga PYthì ko biết bán cho ai.
Nay đọc trên mạng thấy thưởng tết bằng quần đùi,tất,gạch xây...nghĩ mà buồn. Sơn thưởng sơn, xây dựng thưởng gạch ,vậy cục tần số thưởng gì...Thầy cô giáo thưởng gì...Không khéo phiên chợ PHÚC YÊN haitám tết trở lại thời kỳ trao đổi HÀNG /HÀNG mất.
Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013
NHỚ TẾT
Sắp tết rồi, nghe nói thưởng tết năm nay eo hẹp lắm.Đành vậy thôi suy thoái kinh tế mà.Nhưng dù sao cũng cứ phải sắm tết,dù mọi thứ bây giờ rất sẵn ngày thường bạn cũng vẫn ĂN TẾT được như thường.
Tôi rất thích trong nhà có cành đào ngày tết,mặc dù ko có hiểu biết gì lắm về các thú chơi hoa,chim,cá cảnh nói chung.Hồi ấy ở PHÚC YÊN ko có hoa đào bán,phiên chợ haitám tết chỉ nhiều cúc và hoa bướm,thược dược.Vì thế,Tết năm thứ haihọc đại học tôi quyết tâm sắm một cành đào.Nghỉ học,tôi ở lại một hôm đi chợ tết.Sắm được cành đào tán tròn rất đẹp.Ba tôi chở ra một đôi chiếu hoa bảo con mang về trải mấy ngày tết .Ba phải trực ko về được,lại còn cả bánh chưng giò chả ở cơ quan và tem phiếu của cụ nữa.Cành đào tôi buộc đầu xe,các thứ để sau ,đôi chiếu buộc vòng trùm lên.Tôi đạp xe tới bến đò chèm mới một giờ chiều.Yên trí là sẽ về nhà sớm.Ko ngờ tôi ko thể nào lên đò được.Bởi xe qúa nặng lại cồng kềnh,từ bờ lên đò chỉ có một tấm ván,ai cũng muốn xuống đò sang trước mà ai cũng có xe đạp nên chẳng ai giúp mình được cả.Loay hoay mãi, đến bảy giờ tối tôi mới sang được đò,vì lúc đó vắng người nên nhà đò mới giúp tôi được.Về đến nhà mẹ tôi phát hoảng bảo tối thế này thì ở lại hôm sau về đi thế này nguy hiểm,mẹ có biết đâu là tôi đi từ trưa.May mà hồi ấy chưa có điện thoại nên ko gọi về báo trước,chứ ko thì cụ còn nhấp nhổm cả ngay vì lo.Còn tôi vừa đói vừa mệt,nhưng mà vui .Mấy thằng em sướng quá lấy cái catút đạn pháo đổ cát vào cắm cành đào.Căn hộ tập thể haimốtmétvuông sang trọng hẳn lên.Thằng Thắng bảo..Tết thế này mới là tết chứ.Từ đấy tết năm nào nhà tôi cũng có hoa đào.Sau này chuyển về HÀNỘI,tôi rất thích đi chợ hoa tết.Rồi những dịp về thăm nhà sau này vào dịp tết,các em còn chở tôi vào tận vườn để chọn hoa và thường nhớ lại cành hoa đào hồi ấy.Có lẽ chẳng có cành đào nào đẹp bằng cành đào cắm vào quả đạn pháo hồi ấy.Bởi nó nằm trong ký ức TẾT THẾ NÀY MỚI LÀ TẾT CHỨ.
Tôi rất thích trong nhà có cành đào ngày tết,mặc dù ko có hiểu biết gì lắm về các thú chơi hoa,chim,cá cảnh nói chung.Hồi ấy ở PHÚC YÊN ko có hoa đào bán,phiên chợ haitám tết chỉ nhiều cúc và hoa bướm,thược dược.Vì thế,Tết năm thứ haihọc đại học tôi quyết tâm sắm một cành đào.Nghỉ học,tôi ở lại một hôm đi chợ tết.Sắm được cành đào tán tròn rất đẹp.Ba tôi chở ra một đôi chiếu hoa bảo con mang về trải mấy ngày tết .Ba phải trực ko về được,lại còn cả bánh chưng giò chả ở cơ quan và tem phiếu của cụ nữa.Cành đào tôi buộc đầu xe,các thứ để sau ,đôi chiếu buộc vòng trùm lên.Tôi đạp xe tới bến đò chèm mới một giờ chiều.Yên trí là sẽ về nhà sớm.Ko ngờ tôi ko thể nào lên đò được.Bởi xe qúa nặng lại cồng kềnh,từ bờ lên đò chỉ có một tấm ván,ai cũng muốn xuống đò sang trước mà ai cũng có xe đạp nên chẳng ai giúp mình được cả.Loay hoay mãi, đến bảy giờ tối tôi mới sang được đò,vì lúc đó vắng người nên nhà đò mới giúp tôi được.Về đến nhà mẹ tôi phát hoảng bảo tối thế này thì ở lại hôm sau về đi thế này nguy hiểm,mẹ có biết đâu là tôi đi từ trưa.May mà hồi ấy chưa có điện thoại nên ko gọi về báo trước,chứ ko thì cụ còn nhấp nhổm cả ngay vì lo.Còn tôi vừa đói vừa mệt,nhưng mà vui .Mấy thằng em sướng quá lấy cái catút đạn pháo đổ cát vào cắm cành đào.Căn hộ tập thể haimốtmétvuông sang trọng hẳn lên.Thằng Thắng bảo..Tết thế này mới là tết chứ.Từ đấy tết năm nào nhà tôi cũng có hoa đào.Sau này chuyển về HÀNỘI,tôi rất thích đi chợ hoa tết.Rồi những dịp về thăm nhà sau này vào dịp tết,các em còn chở tôi vào tận vườn để chọn hoa và thường nhớ lại cành hoa đào hồi ấy.Có lẽ chẳng có cành đào nào đẹp bằng cành đào cắm vào quả đạn pháo hồi ấy.Bởi nó nằm trong ký ức TẾT THẾ NÀY MỚI LÀ TẾT CHỨ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)